Đại Kỷ NguyênTin tức thời sự quốc tế cập nhật 24/7, văn hoá truyền thống
Xem nhiều
‘Lời quê chắp nhặt’ cũng vì tiếp duyên…
Sách hay – nên đọc
Bao giờ tượng Phật rửa chân… (II)
Thấy… (IV)
Câu thơ hụt hẫng buông lơi, mải vui nên phố thình lình ngập mưa
Muôn màu Sa Pa: Su su bạt ngàn đồi núi, thung lũng hoa rau trải như mây
Ai về chốn cũ quê tôi, cho tôi nhắn gửi tới người năm xưa
Nước non mang dáng đàn bầu, vì thương mà nốt nhạc sâu lắng trầm
Hạt mưa rắc bạc, rắc vàng, mênh mang đất nở, ngút ngàn cây xanh
Sinh ra nơi tột cùng khô khát, vẫn nở hoa kết trái cho đời
Tiểu thuyết ‘Nước mắt của những vì sao’ (chương 19): Cùng nhau du ngoạn nhân gian
Nha Trang mưa đến bất ngờ, câu thơ tìm thấy bên bờ biển xanh
Tình quê còn chút xốn xang, trong màu nắng nhuộm đồng vàng gần xa
Hoa gạo: Đã hóa thân làm lửa, cháy hết mình mới thôi
Cõng em cùng đi học, ngày mai khôn lớn một chân trời sáng tươi
Nhật Lệ con sóng chao cửa biển, cánh buồm lênh đênh tháng năm dài
Hương sen: Thơm vàng từ nhụy thơm ra, thơm trong vắt nước thơm qua đất bùn
Tiểu thuyết ‘Nước mắt của những vì sao’ (chương 18): Mụ già ăn mày và câu chuyện về thời mạt kiếp
Ngàn năm nối gót chân nhau, cõi thiền thăm thẳm mai sau vẫn đầy
Con ơi con ngủ cho say, trăng lên mẹ cấy mai này nuôi con
Lắng nghe một tiếng nhạc trời, khúc tri âm được gặp lại người tri âm
Tôi vẽ em nồng nàn, tươi thắm, chấm ngàn năm con mắt thời gian…
Đêm đông trong cõi Ta Bà, lời than hòa điệu đồng ca tiếng trùng…
Thương mẹ những buổi ngày xưa, còng lưng mẹ cấy, bóng trưa tảo tần
Bụi mưa bay khắp đất trời, như tranh thủy mặc hư vô gợi thiền
Bão mùa đông: Nửa đêm thức phố phường nổi gió, những căn nhà cửa sổ va nhau
Vịnh Côn Sơn: ‘Họa vô đơn chí’ qua nhiều nạn, vạn kiếp Côn Sơn vạn cổ sầu
Tiểu thuyết ‘Nước mắt của những vì sao’ (chương 17): Đây cảnh cũ, đâu người xưa?
Trang 62 / 104
« Đầu tiên
...
30
40
50
«
60
61
62
63
64
»
70
80
90
...
Cuối cùng »
Xem Thêm