Trong phòng khám, một cụ bà dáng vẻ gầy guộc như cành củi khô, chỉ cần một cơn gió thổi mạnh là có thể xuôi tay về đất. Đường huyết 480 mg%, Na+ 157, Creatinin 2,5mg%, ECG: rung nhĩ đáp ứng thất nhanh… Bác sĩ yêu cầu bà nhập viện, nhưng mà…

–  Bác sỹ có thể cho thuốc về nhà uống được không? Tôi không muốn nhập viện, nhà tôi đơn chiếc lắm!

Vị bác sĩ ngạc nhiên:

–  Con bà đâu? Bà đi khám bệnh một mình à?

Bà cụ nói giọng run run:

– Tụi nó đi làm hết rồi. Các con tôi bận lắm bác sĩ à.

– Bận rộn đến mức để mẹ già 75 tuổi bệnh nặng đi khám một mình sao?

Vị bác sĩ hỏi xong bỗng thấy có lỗi với bà cụ, có lẽ câu hỏi đó chỉ làm bà tủi thân và xót xa. Rồi cô thầm nghĩ: Mình biết kê thuốc gì bây giờ? Insulin ư? Bà cụ có chích insulin được không? Nhìn cụ mà lòng cô se sắt.

–  Bà ơi, bà nghe lời con nhập viện đi. Bệnh bà nặng lắm. Bà có thể vào hôn mê do tăng áp lực thẩm thấu máu.

Bà cụ nói bằng giọng van lơn:

– Không được đâu bác sĩ ơi. Bác cứ cho tôi thuốc đi. Tôi uống thuốc là sẽ khỏi mà.

– Bà đọc số điện thoại con bà đi, con gọi cho. Bệnh của bà phải nhập viện.

Bà cụ không còn cách nào, ngồi thẫn một hồi rồi mới lập cập giở tờ giấy ghi số điện thoại con mình.

– Alo, phải anh là con bà Nguyễn Thị A không?

– Đúng rồi.

– Mẹ anh bệnh nặng lắm, cần phải nhập viện.

– Cho thuốc về được không? Vợ chồng tôi phải đi công tác suốt, không ai vào viện chăm sóc được. Nhà còn có hai đứa nhỏ nữa. Bà nằm viện thì lấy ai trông. 

Bây giờ anh mới hiểu được tại sao bà cụ không muốn nhập viện… (Ảnh: dongcam)

Bác sĩ quát lên trong điện thoại:

– Anh đang nói đùa hay sao vậy? Tôi là bác sĩ đang khám cho bà đây.

– Vậy thôi, nhập thì nhập. Ở bệnh viện đó có dịch vụ thuê người nuôi bệnh không?

Bác sĩ sững người. Bây giờ cô mới hiểu được tại sao bà cụ không muốn nhập viện. Giá như cô đừng hiểu, đừng cố nhìn thật sâu vào lòng người…

***

Nhiều khi chúng ta mê mải với cuộc mưu sinh, mà quên quan tâm đến mẹ đang ở bên cạnh. Là do đã quá quen được mẹ yêu thương, đến mức coi đó là tất nhiên; hay vì sự hy sinh của mẹ quá thầm lặng, đến nỗi chúng ta không cảm nhận được?

Có phải vì sự hy sinh của mẹ quá thầm lặng, đến nỗi chúng ta không cảm nhận được? (Ảnh: websongdep)

Mỗi đêm chúng ta đi làm về, vội vàng ăn cơm rồi lao vào chiếc tivi xem trận đá bóng ngoại hạng, xem bộ phim truyền hình yêu thích… mà quên hỏi ngày hôm nay của mẹ thế nào, mẹ ăn có ngon miệng không?

Đến khi lập gia đình, chúng ta lại mải mê vun vén cho gia đình nhỏ, chăm sóc con cái… mà quên gọi điện về hỏi xem mẹ dạo này có khoẻ không, mùa mưa về khớp xương còn bị đau nhức không?

Có bao giờ chúng ta mua tặng mẹ một chiếc áo, một nhành hoa? Có bao giờ ta chở mẹ đi dạo phố, ghé vào một quán nào đó, ngồi lặng im nhìn mẹ ăn?

Có bao giờ chúng ta tự vén tay áo vào bếp chuẩn bị cho mẹ một bữa cơm ngon, làm chiếc bánh chúc mừng sinh nhật mẹ… Hay ta chỉ quen ăn cơm mẹ nấu, quen nhận những món quà từ mẹ?

Bao lần khó ngủ trong đêm. Lời ru của mẹ biết tìm nơi đâu? (Ảnh: youtube)

Rồi một ngày không xa, chúng ta vội vàng đưa mẹ đến phòng cấp cứu trong cơn nguy kịch. Một ngày bác sĩ nhìn chúng ta lắc đầu hỏi: Sao anh chị không đưa bà đến đây sớm hơn?

Rồi chúng ta ngỡ ngàng hối tiếc… Mẹ đã ra đi. Bây giờ thì dù có rơi bao nhiêu nước mắt, bỏ ra bao nhiêu tiền của cũng không thể nhìn thấy nụ cười hiền từ bao dung của mẹ thêm lần nào nữa…

Trở về sau cuộc cờ tàn.
Bàn chân con bước bao lần chông chênh.
Bao lần khó ngủ trong đêm.
Lời ru của mẹ biết tìm nơi đâu?

Thiện Nam (ST)

videoinfo__video2.dkn.tv||a2109c0bc__

Thể Loại: Đời sống Gia đình