Nhận cụ già người dưng về chăm sóc như mẹ ruột, nhiều người bảo bà “bị điên” nhưng bà bỏ ngoài tai mọi lời châm chọc, gièm pha. 

Theo Vietnamnet, trong ngôi nhà cấp 4 lụp xụp của bà Lê Thị Mộng Thu (52 tuổi, xã Tam Vinh, huyện Phú Ninh, Quảng Nam) đã gần 5 năm nay, bà chăm sóc cụ Nguyễn Thị Mịch (78 tuổi), một cụ già mù lòa, không nơi nương tựa trú cùng địa phương.

“Cụ không phải là người thân của tôi hay máu mủ gì với tôi nhưng tôi xem cụ như mẹ ruột của mình từ lâu rồi”, bà Thu bộc bạch.

Nhận “người dưng” về phụng dưỡng

Cụ Mịch là hàng xóm với bà Thu. Chia sẻ với PV báo Pháp Luật, bà Thu cho biết gia cảnh cụ rất khó khăn. Từ năm lên 3 tuổi, cụ đã mồ côi cha mẹ, lại bị mù hai mắt. Thương em gái, ông Khoái, anh cụ Mịch, quyết ở một mình nuôi em suốt hơn 70 năm. Đến giữa năm 2014, ông Khoái ngã bệnh, và bỏ lại người em gái mù lòa.

Thời anh cụ Mịch đổ bệnh phải nằm viện, bà Thu cùng một số hàng xóm thương cảnh hai cụ già yếu nên thường qua lo cơm nước, giặt giũ, vệ sinh cho cụ Mịch. 

Ảnh: Dân Trí.

Sau khi ông Khoái qua đời, thấy cụ Mịch mù lòa lại không còn người thân thích bên cạnh nên bà Thu đã đứng ra thay người anh trai quá cố tiếp tục cưu mang, chăm lo cơm nước cho cụ.

“Lúc ấy cụ Mịch cũng 75 tuổi, mất đi người anh khiến cụ buồn, người xanh xao, suy kiệt theo thời gian. Tôi hay nấu cơm mang tới cho cụ, nhiều lúc bận việc cấy gặt, không đưa đến kịp để cụ ăn. Cụ phải đi lang thang kiếm ăn, thấy mà thương”, bà Thu tâm sự.

Sau này bà hỏi ý kiến chồng rồi đưa cụ về nhà để tiện chăm sóc. Chồng bà rất ủng hộ vợ nên bà Thu cảm thấy mình càng phải có trách nhiệm chăm sóc cụ hơn. Quay đi quay lại, ấy thế mà cũng 5 năm trôi qua rồi. 

Mình không nuôi thì ai nuôi… 

Hồi đầu mới đưa cụ về, hàng xóm đến người thân thích của bà Thu ai cũng dị nghị. “Nhiều người bảo tôi bị điên mới ôm cái khổ vào bản thân. Có người đồn thổi cụ Mịch giàu có, chắc vì tiền, đất đai, tôi chăm sóc để lấy gia tài của cụ. Nhưng tôi mặc kệ, vì tôi nghĩ mình đã có nợ kiếp trước với cụ, xem như kiếp này phải trả”, bà Thu cười.

Ảnh: Dân Trí.

Theo Dân Trí, dù nhà chật nhưng gia đình bà Thu vẫn dành riêng cho cụ Mịch một căn phòng vừa đủ để đặt chiếc giường nhỏ. Hàng ngày bà chăm lo cho cụ bà ba bữa cơm đều đặn, giặt giũ, làm vệ sinh cho cụ như mẹ ruột của mình.

Càng già yếu, sức khỏe không tốt, nhớ nhớ quên quên, cụ Mịch lại càng khó tính. Nhiều lúc ăn rồi cụ lại nói là chưa ăn, thậm chí la mắng, nhưng bà Thu vẫn nhẫn nhịn vì bà nghĩ đơn giản mình không nuôi cụ Mịch thì ai nuôi… 

Ảnh: Vietnamnet.

Nhiều lúc cụ quấy, chửi bà Thu, tuy giận nhưng bà vẫn thương cụ vì tuổi già ai chẳng vậy. Đôi lúc bà Thu còn phải năn nỉ, nói nhỏ nhẹ, nhiều khi dọa nên cụ mới ‘ngoan’. “Tôi không sợ khổ vì chăm sóc cụ, chỉ sợ mai mốt tôi đau ốm hay có mệnh hệ gì, lúc đó lại không có ai chăm sóc cho cụ khi về già”, bà Thu bộc bạch.

Cảm phục tấm lòng cao thượng

Gia đình bà Thu cũng không có nhiều tiền của. Chồng bà đi làm thuê ở trang trại chăn nuôi để kiếm tiền nuôi hai đứa con ăn học. Còn bà Thu ở nhà làm ruộng, lo chuyện nấu nướng và chăm sóc cụ Mịch.

Gia đình tôi cũng không khá giả chi. Nhưng dù gì thì mình cũng đỡ hơn bà cụ, khi đã đưa bà về nuôi thì khó khăn vất vả gì thì cũng nuôi cho đường hoàng, không thì mang tội.

Nhiều người nói ra nói vào rằng bà Thu muốn lấy gia tài của cụ Mịch nhưng theo bà Nguyễn Thị Tâm (hàng xóm bà Thu), ở đây ai cũng nghèo, cụ Mịch cũng không có tài sản gì để thừa kế. “Không biết người khác nghĩ gì, còn tôi thấy bà Thu là người tốt, đáng khâm phục”, bà Tâm nói.

Ảnh: Pháp Luật.

Bà Thu kể bản thân cũng mồ côi mẹ từ năm 6 tuổi. Vì thế, thấy gia cảnh cụ Mịch thì bà thương, coi như mẹ để được vỗ về, chăm sóc. Bây giờ, bà Thu chỉ dám ước có thật nhiều sức khỏe, đủ khả năng chăm sóc cho cụ.

“Đời người không ai biết trước được điều gì. Nói thiệt, tôi mong mình đừng chết trước bà. Chứ mình mà chết trước không ai nuôi tội lắm”, bà Thu tâm sự.

Video xem thêm: Lam tin rằng Chân – Thiện – Nhẫn là cội nguồn của những điều tốt đẹp

videoinfo__video3.dkn.tv||cca0a6351__

Ad will display in 09 seconds