Mục lục bài viết

Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa: rút giắc cắm điện thoại bàn. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi.

1. Mẹ tôi

Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại bàn reo ầm ĩ. Mẹ nhấc máy, chăm chú lắng nghe, nói: “Vậy à, vậy à, ừ…”, rồi cúp máy.

Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa: rút giắc cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi.

Ảnh minh họa (nguồn: Sức khỏe đời sống).

Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời bình thản: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”.

Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố thôi.

2. Chị tôi

Chị dành dụm vốn liếng, định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi.

Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt ha hớt hải, bế một cô bé bị trâu húc, vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng.

Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà.

Chị không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Bố tôi

Bố tôi là một người thành đạt, bố rất yêu công việc, đi sớm về khuya. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị.

Ảnh minh họa (nguồn: Geekpixie).

Nhưng có lần, bố nói với tôi rằng, dù bố rất yêu thích công việc, nhưng bố không cần nó, bố cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì bố cần là mẹ, có mẹ là bố có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.

***

Đôi khi, bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Về sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Về những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Về sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Về cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh.

Hiểu được cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này, không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai… Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất, chính là Con Người.

Ngô Thị Phú Bình

Tiêu đề do ĐKN đặt. Độc giả có thể đọc bài gốc tại đây.

Video xem thêm: Bí quyết giữ lửa của gia đình Việt kiều Ý

videoinfo__video3.dkn.tv||8f5f80cf3__

Ad will display in 09 seconds