Người xưa nói, phụ nữ giống như nước, ở vào vật chứa hình vuông thì sẽ có hình vuông, vật chứa hình tròn thì sẽ là hình tròn, có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh. Họ luôn khiêm nhường, nhẫn nhịn ở nơi thấp nhất, nhưng tấm lòng của họ lại rộng lớn nhất, có thể bao dung mà chứa hết thảy vạn vật. Sự hiền dịu của một người phụ nữ sẽ chiến thắng cả những nghịch cảnh gai góc và khốc liệt của đời người…

Nhưng điều đó không có nghĩa là đàn ông có thể sai khiến và “bắt nạt” vợ mình.

Ngày nay, phụ nữ cũng phải ra ngoài kiếm tiền – vốn lẽ ra là việc của đàn ông. Họ cũng là người lo toan nội trợ, chăm sóc con cái, phụng dưỡng cha mẹ già… Họ dẫu có chăm chỉ đến đâu, cũng không thể một mình lo xuể tất cả các việc, vì sức người có hạn, thời gian có hạn. Vậy nên, nếu đã như vậy, đàn ông nhất định phải đỡ đần phụ nữ một tay, cùng cô ấy vun vén gia đình…

***

Mấy hôm trước, tôi từ quê lên thăm con gái. Vợ tôi bận trông cháu nội nên mình tôi khệ nệ xách mấy món quà quê lên cho con. Con tôi lấy chồng đã năm năm, có hai đứa con, một trai một gái, sống trong một căn chung cư mua trả góp. Hai vợ chồng cùng đi làm công sở, cuộc sống nhìn chung thoải mái, êm đềm. Thường thì con về thăm cha mẹ nhưng đợt này con bận quá, lâu chưa về nên vợ giục tôi đi thăm con.

Tôi lên ngay tối thứ Sáu, đúng lúc con tan sở. Con thấy tôi thì mừng lắm, tíu tít mời cha ngồi rồi vội chạy đi làm bếp. Dăm phút sau thì chồng con cũng về tới, chào hỏi cha vợ xong xuôi thì ngồi xuống bàn ăn, mở tờ báo ra đọc và hỏi vợ bao giờ có cơm tối. Con gái tôi vừa trả lời chồng, vừa chạy đi chạy lại như con thoi để thổi cơm, xắt rau củ, làm cá…

Ảnh minh hoạ: Phụ nữ 8.

Trong lúc đứa con gái lớn ngồi chơi Lego, con gái tôi tranh thủ thời gian chờ cơm canh sôi thì đưa con trai nhỏ đi tắm, rồi lại giục con gái lớn đi tắm và thu dọn quần áo bẩn trên sàn. Con rể vẫn ngồi đó, điềm nhiên xem báo, như không trông thấy vợ đang ba đầu sáu tay tất bật với việc nhà. Đợi hai con tắm xong thì cậu ra tôi mới đứng dậy, đi vào tắm rửa và cũng không quên “tiện tay” để mặc tờ báo, cốc nước trên bàn, áo vest vắt ngang thành ghế.

Con gái tôi đưa hai đứa nhỏ vào bàn ăn, mời tôi ngồi vào bàn dùng cơm rồi dọn dẹp các thứ linh tinh hộ chồng. Bữa cơm tối diễn ra trong cảnh con rể vừa ăn vừa trò chuyện với cha vợ rôm rả (mà không biết tôi đang rất khó chịu), còn con gái tôi tất bật với hai đứa nhỏ. Bữa ăn kết thúc lúc 8h00 tối, con gái tôi chỉ kịp ăn vội miếng cơm rồi đi dọn rửa chén bát. Con bé vẫn chưa được nghỉ ngơi và vẫn còn nguyên bộ đồng phục đi làm trên người. Con rể tôi dùng bữa xong thì thong thả dắt hai con xuống chung cư tản bộ, không quên rủ cha vợ đi cùng nhưng tôi từ chối.

Tôi ở lại, giúp con dọn dẹp chén bát nhưng con gái cứ xua tay bảo cha đi lên nghỉ ngơi đi, con làm nhoáng cái là xong. Tôi hỏi:

– Ngày nào đi làm về, con cũng làm từng này việc nhà à?

Con gái tôi cười xòa:

– Dạ, làm có chút mà cha, như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi. Mẹ đi làm đồng về thì cũng lo việc nhà như con mà. Con quen rồi!

Nói xong, con bé lại chúi mũi vào rửa bát, lau nhà, bỏ mặc tôi đứng như trời trồng bởi câu con vừa nói “Như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi”.

Ừ phải, vợ tôi ở nhà cũng y vậy. Sáng dậy là làm cơm cho chồng rồi đi chăm heo, chăm gà, chạy ra đồng phụ chồng cấy lúa… Chiều về, vợ tôi lại tất bật thổi cơm, lau nhà, rửa bát… luôn tay luôn chân. Còn tôi, cũng y như con rể của mình, về đến nhà là thong thả ngồi uống nước chè xanh, ăn tối xong là đi đánh cờ với mấy ông bạn, còn vợ ở nhà làm gì, tôi chẳng mấy quan tâm.

Vợ chồng là phải cùng chia sẻ, cùng nhau vun vén gia đình (ảnh: fixi).

Sáng hôm sau, tôi trở về quê. Ngồi trên xe, nhớ lại cảnh con gái sáng nay tiếp tục quần quật lo cho hai đứa con và chồng, rồi tất tả đưa cha ra bến xe, dúi cho cha vài triệu, mà thương con rớt nước mắt: Từ lúc nào mà con gái tôi đã trở thành ô-sin trong nhà mình, trong khi chồng con cứ như ông hoàng.

Con gái, cha xin lỗi vì sau một ngày cùng làm việc vất vả như nhau ở ngoài đồng, cha đã cho phép mình được ngồi chơi nhàn nhã và xem chuyện mẹ con một mình tất bật với việc nhà là chuyện hiển nhiên. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền hưởng thụ, còn vợ phải có nghĩa vụ phục vụ chồng.

Cha xin lỗi vì cha đã luôn ngồi đó, chờ mẹ con phục vụ từng bát cơm, cốc nước, đến cái tăm xỉa răng, soạn cho cha từng cái áo cái quần, thu dọn cho cha từng mẩu thuốc lá mà cha “tiện tay” vứt bừa. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền làm một đứa trẻ lớn xác, còn vợ có nghĩa vụ làm một “bà mẹ” thứ hai cho chồng.

Từ hôm nay, cha sẽ không cư xử với mẹ con như vậy nữa. Cha sẽ tự lo cho mình những việc cá nhân, cha sẽ không vứt đồ bừa bãi rồi để mặc mẹ con thu dọn. Cha sẽ rửa bát và lau nhà, trong khi mẹ con thổi cơm và giặt đồ. Cha sẽ dạy lại con rằng vợ chồng là phải cùng chia sẻ, cùng nhau vun vén gia đình. Con là một người phụ nữ, con cần dịu dàng và nhẫn nhịn, cần lo toan tổ ấm, nuôi dưỡng con cái để chồng an tâm làm việc; nhưng con là một người mẹ, người vợ, chứ không phải là ô-sin của chồng.

Bài viết đã được ĐKN biên tập. Độc giả có thể đọc bài gốc tại đây.

Video xem thêm: Khí chất mới là vẻ đẹp không thể lụi tàn của người phụ nữ

videoinfo__video3.dkn.tv||87943bb0f__

Ad will display in 09 seconds