“Tôi chợt nghĩ, nếu không có duyên đắc Pháp thì bao giờ tôi mới minh bạch ra được những điều tưởng chừng đơn giản nhưng cố hữu trong suốt cuộc đời mình, những điều mình tưởng là đúng đắn nhưng hoàn toàn ngược lại, có bao người như mình vẫn ôm giữ tâm hữu cầu khấn Phật mà cứ tưởng là mình kính Phật?”

Lê Vân, Lê Khanh và Lê Vi được mệnh danh là ba chị em nàng Kiều xinh đẹp tài năng trong lòng người hâm mộ Việt Nam một thời. Là con gái út của nghệ sĩ kịch nói Trần Tiến và Lê Mai, Lê Vi là diễn viên điện ảnh, nghệ sĩ múa, từng đạt giải thưởng Bông Sen Vàng năm 1996 cho vai diễn trong bộ phim Cây bạch đàn vô danh của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân. Nhiều năm định cư ở nước ngoài, Lê Vi vẫn giữ cho mình vẻ đẹp dịu dàng rất Hà Nội ấy. Chị nhiều lần chia sẻ về ký ức quê hương, bên gia đình, những ký ức giản dị mộc mạc mà tựa hồ phảng phất những chiêm nghiệm lắng sâu của một tâm hồn ngộ Đạo. 

Cách đây không lâu, bài viết tựa đề “Phật ở trong tâm” trên Facebook của Lê Vi đã nhận được sự đồng cảm của nhiều người.

***

Hương khói nghi ngút đậm đặc, không khí náo loạn chen chúc, tôi lẫn trong đám người hỗn độn ấy, cố gắng để không bị đẩy ra khỏi chỗ đứng, cốt chỉ để minh chứng cho lòng thành của mình trước “Bà Chúa Kho” vào ngày rằm tháng Giêng năm ấy, để bà rủ lòng thương cho xin ít lộc rơi lộc vãi chứ tôi có buôn bán gì đâu mà dám vay, vay xong biết trông vào đâu mà trả?

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất gần 30 năm trước tôi theo mọi người đi lễ tại đền Bà Chúa Kho. Sau khi ra ngồi nghỉ cho đỡ mệt thì lại bị các hàng quán bên ngoài chèo kéo, khi về đến nhà thì tinh thần lẫn thể xác mệt oải đến nỗi chẳng bao giờ dám nghĩ đến chuyện quay lại gặp Bà lần nữa.

Tôi không thường xuyên đi chùa trừ dịp đầu năm để hưởng không khí xuân mới. Tôi chẳng hiểu gì về cách thức lễ bái, đến Đền hay Chùa hoặc ở nhà cũng chỉ có một bài khấn duy nhất mà tôi học lỏm từ mẹ, đơn giản lắm nhưng cũng đủ những gì cần phải “thỉnh” lên Phật, rồi cũng cảm thấy yên tâm phần nào vì mẹ vẫn có câu cửa miệng rằng “chỉ cần thành tâm kính là Phật độ, cứ ở hiền là gặp lành thôi”.

Xa nhà, tôi mang theo nét văn hoá đặc trưng này. Tôi cũng lập ban thờ Phật, thỉnh thoảng thắp nén nhang vào ngày rằm, mồng Một và ngày Tết truyền thống cho thêm phần ấm cúng, để xua tan cái cảm giác trống trải nơi đất khách quê người.

Rồi đến khi có duyên đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, rất tự nhiên là ngay lập tức tôi tự biết kiểm soát hành vi, lời ăn tiếng nói và cả suy nghĩ của mình sao cho thật thuần thiện theo lời Sư Phụ dạy và chợt nhận ra từ trước đến nay tôi toàn thắp hương cầu xin Phật thôi, chỉ vì xuất phát từ mong muốn cho mình những điều như ý nên tôi mới thành tâm lễ Phật.

Tôi chợt nghĩ, nếu không có duyên đắc Pháp thì bao giờ tôi mới minh bạch ra được những điều tưởng chừng đơn giản nhưng cố hữu trong suốt cuộc đời mình, những điều mình tưởng là đúng đắn nhưng hoàn toàn ngược lại, có bao người như mình vẫn ôm giữ tâm hữu cầu khấn Phật mà cứ tưởng là mình kính Phật?

Nếu không có duyên đắc Pháp thì sao tôi biết được phải Tu để tự hoàn thiện mình, biết được thế nào là tu tâm dưỡng tính, biết phân biệt được thế nào là Chân tu và giả tu?

Giờ tôi đã hiểu đi lễ chùa là nét văn hoá đẹp để con người thể hiện tâm kính Phật mà thôi, Thần Phật không nhìn vào việc chúng ta dâng Phật những gì, nhiều ít ra sao để đánh giá lòng thành của mình, mà Thần Phật chỉ nhìn nhân tâm thiện-ác, tốt -xấu.

Thay vì đi lễ để cầu tài lộc, sức khỏe danh vọng… thì chúng tôi – những người tu luyện Đại Pháp lại đang tìm cách để buông bỏ những truy cầu ấy. Đổi lại, chúng tôi tự mình có thể đạt được những điều chân chính mà chỉ có tu luyện Chính Pháp mới đắc được.

Người ta vẫn thường nói “Phật ở trong tâm” có nghĩa là hãy hướng tâm mà tu, hướng nội mà tìm, tu nội mà an ngoại, chiểu theo lời Phật dạy thì Phật tính sẽ xuất lai – bởi trong mỗi chúng ta đều đã có sẵn Chân – Thiện – Nhẫn.

***

Hai chữ “Đắc Pháp” mà Lê Vi viết ở trên ý nói rằng chị đã gặp được pháp môn Phật gia tu luyện giữa đời thường: Pháp Luân Đại Pháp. Đại Pháp dạy chúng ta phải chân chính tu cái tâm này, trừ bỏ những dục vọng ích kỷ để trở thành người tốt và tốt hơn nữa theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn. Biết bao người, trong đó có Lê Vi, đã hiểu ra chân lý của cuộc đời, giải khai mê lầm trước kia nhờ những pháp lý giản dị mà uyên thâm của Đại Pháp. Vô Danh Cư Sỹ, một nhà thơ tu luyện Đại Pháp cũng có mấy lời nhắn nhủ như sau:

Mải mê chùa miếu bái Thần
Cầu xin danh lợi, khất lần tai ương
Những mong qua kiếp đoạn trường
Nghiệp kia tích tụ biết nhường cho ai?…

Và rằng:

Đường lên Thiên Trúc không chùa
Nhìn sâu xét rộng cũng vừa chữ Tâm
Không tu luống những uổng công
Lại thêm cần có Thánh nhân chỉ bày
Cần thêm học Pháp cho hay
Xả buông chấp trước, sớm ngày quy Chân
Hữu duyên đọc: “Chuyển Pháp Luân”
Tránh cơ tu lạc, xin lầm mới hay!…

Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) là một môn khí công tu luyện cổ truyền theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Thông qua việc tu sửa tâm tính và rèn luyện thân thể trong Pháp Luân Đại Pháp, những người chân chính tu luyện có thể đạt đến trạng thái khỏe mạnh, hết bệnh và thăng hoa về cảnh giới tinh thần. Để biết thêm thông tin, mời các bạn truy cập phapluan.org. Tất cả sách, nhạc luyện công và tài liệu hướng dẫn đều được cung cấp miễn phí.

Video: Hành trình tìm kiếm Đại Pháp của nhà tâm linh phương Đông

videoinfo__video3.dkn.tv||2fc53753a__

Ad will display in 09 seconds