“Năm 9 tuổi em bị điện giật, nghe kể lại đã chết lâm sàng mấy tiếng sau đó có người cứu sống lại. Đó là vận đen mở màn cho chuỗi ngày tháng đau khổ mà em phải gánh chịu hơn 36 năm mới kết thúc”.

Lời bộc bạch của anh Nguyễn Doãn Công sinh năm 1970, người đàn ông hiền lành có nụ cười thân thiện. Nhìn anh bây giờ ít ai biết được một quá khứ chưa xa anh đã phải trải qua hàng chục năm liền trong đau đớn ở nhiều bệnh viện khác nhau.

Tôi tình cờ được nghe câu chuyện anh kể trong một buổi gặp mặt giao lưu. Lặng đi một lúc, Công hồi hộp lật giở lại những trang đời bi đát của mình:

Sau khi bị điện giật, đầu óc em như bị mất trí nhớ. Khoảng năm 11, 12 tuổi em phát hiện mình bị tim. Có những lúc hồi hộp hoặc vận động mạnh, người đứng cách em 3 – 4m cũng thấy quả tim em đập “rung rinh” cả lồng ngực. Cho nên thời kỳ học cấp II, em không thể thực hiện các môn thể thao mạnh. Vốn tính năng nổ, thích vận động, nhưng em đành phải ngồi chung nhóm với mấy bạn tóc dài. Nhìn bạn bè đá bóng, nhảy cao em rất buồn vì không thể tham gia chơi được.

Năm 24 tuổi, lúc này bác sỹ đã phải thăm hỏi đến trái tim của em rồi. Một loạt triệu chứng bệnh tật xuất hiện: Hở van tim 2 lá, vôi hóa van tim, suy tim độ 3, u trung thất.

Lúc đó em bị đặt vào tình huống: Một thanh niên mới lớn đang tràn trề nhiệt huyết muốn xông xáo trước cuộc sống, giờ đây cánh cổng đời em như khép lại! Em phải phẫu thuật tim lần thứ nhất ở độ tuổi đẹp nhất: 25!

Rời bàn mổ được 3 tuần thì phát hiện van tim bị hẹp trở lại. Thực sự lúc đó em mới hiểu được cảm giác thế nào là chán sống! Em nhìn vào đâu cũng thấy những điều để mình cục cằn, nóng giận… để sẵn sàng thô lỗ với bất cứ ai làm mình không vừa ý, cứ như thể mọi thứ khổ đau của mình là do họ gây ra vậy. Thế mới biết ốm đau, bệnh tật nó làm con người ta hư hỏng tính nết như thế nào? Chẳng lẽ cánh cửa số phận cuộc đời em khép lại từ đây sao? Một thanh niên đang phơi phới bao hoài bão đẹp, giờ đây em chỉ thấy một màu ảm đạm đen tối, thê lương!

Em không có sức khoẻ để làm việc mưu sinh như những người khác. Em nghĩ chỉ còn một con đường thi đại học, kiếm tấm bằng may ra tự nuôi sống được mình, sau này thì cũng có thể dạy dỗ được con cái. Người ta nói ông trời không lấy đi của ai tất cả, em may mắn đỗ vào trường đại học Hàng Hải Thành phố Hồ Chí Minh.

Bốn năm học đại học, cuốn sổ y bạ của em lại ghi thêm những trang mới không có gì vui vẻ: Lại là thoát vị đĩa đệm, lại tràn dịch màng phổi. Lúc này bệnh tim của em đang tạm thời ngủ yên vì nhờ có một bài thuốc dân tộc. Tuy nhiên, vẫn không được vận động mạnh, phải nghe ngóng chăm chút kỹ lưỡng trái tim của mình. Tuổi thanh xuân tươi đẹp của em trở nên xa vời vì chuỗi ngày ốm đau lê lết. Em lại phải vào viện chữa những bệnh mới, lại điều trị, lại tiêm, lại thuốc, lại ngây ngất với những tấm áo choàng trắng…

Chưa hết. Tốt nghiệp ra trường, về đi làm em lại bị thoái hóa đốt sống cổ, viêm khớp cấp, lại nằm viện, lại phải nghe âm thanh của dao kéo, tiêm chích, lại ngày ngày uống thuốc đến ngẩn ngơ.

Cực hình nhất năm 40 tuổi bệnh tim tái phát, em phải mổ tim lần thứ hai. Ở bên kia cái dốc của cuộc đời, mọi thứ xấu nhất đều sẵn sàng rình rập để lấy đi sinh mệnh người ta bất cứ lúc nào. Thời điểm này huyết áp của em có lúc chỉ còn 60/40. Một loạt bệnh tật mới xuất hiện: Bệnh đại tràng, viêm xoang, viêm ruột thừa, bệnh chảy máu cam… Em lại phải vào viện, lại phải lên bàn mổ. Em không thể quên được cái cảm giác lên bàn mổ lần này! Nước mắt đã khô kiệt rồi chị ạ, nó không còn để mà chảy ra nữa.

Mổ ruột thừa xong thì hầu như toàn bộ các mao mạch trong ổ bụng đều vỡ ra và chảy máu. Một mình đầy những dây nhợ lủng củng, vợ dìu dây, dây lại dìu em, cứ hết ra lại vào nhà vệ sinh suốt cả ngày như thế! Em muốn chết! Thật sự lúc đó em chỉ muốn uống mấy viên thuốc tim để vĩnh viễn khép lại đôi mắt không còn phải nhìn thấy bất cứ sự việc gì, không còn phải nghe bất cứ âm thanh nào nữa. Em muốn chết chị ạ, chưa bao giờ em thấy cuộc đời mình chua chát đến vậy. Em có làm điều ác nào đâu sao ông trời bắt tội em ghê gớm thế!”.

Khóe mắt đỏ hoe, nước mắt Công như muốn trào ra. Tôi không thể nghĩ được rằng Công đã phải trải qua quá nhiều éo le bi đát như thế. Vẫn giọng buồn buồn, Công kể tiếp:

Em thương vợ nhiều lắm, lấy chồng chưa được cậy nhờ gì thì hết đợt này đến đợt khác suốt ngày ôm hành lý theo chồng vào bệnh viện. Em muốn chết vì em thấy mình vô tích sự.

Tôi rầu rầu nói với Công, chị hiểu rồi giờ em kể chuyện khác vui vẻ một chút. Chị muốn nghe vì sao em lại được hạnh phúc như bây giờ?

Gương mặt Công trở nên rạng rỡ:Giờ đây em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian chị ạ. Em biết đến Pháp Luân Công cũng rất tình cờ. Một người bạn khi biết em có nguyện ý muốn tìm một môn khí công để học thì nói với em ra công viên gần nhà, ở đó mọi người đang luyện cái gì đó rất tốt. Em biết đến Pháp Luân Công từ đó.

anh Công đang luyện bài công pháp thứ 5 của Pháp Luân Công.
Nhờ có điểm luyện công của các học viên Pháp Luân Đại Pháp ở công viên nơi anh sinh sống, mà anh đã đắc được Đại Pháp thoát khỏi nỗi khổ bệnh tật. Trong ảnh anh Công đang luyện bài công pháp thứ 5 của Pháp Luân Công.

Em luyện công được mấy ngày thì thấy thân thể rất nhẹ nhàng, những bệnh như đau cột sống, đau đốt sống cổ, đau vai gáy, đau đầu, đau khớp… đã giảm đau rất nhiều. Lúc này em chưa biết gì về khái niệm tu luyện. Em chỉ nghĩ cái môn thể dục này được đấy, lúc ấy em vẫn uống rượu, hút thuốc. Vì cơ thể luôn đau đớn nên cảm giác chán đời thường trực, em dùng rượu và thuốc lá để giải sầu bao lâu nay, tuy biết có hại nhưng chán quá thì cứ dùng thôi, cho quên sự đời. Rồi cũng có lúc chơi cờ bạc, sau này tu Chân Thiện Nhẫn mới thấy mình thật tệ.

Khi ấy em còn chưa đọc sách, nghe mấy cô bảo phải đọc sách thật nhiều để mà tu tâm tính. Em lại ngờ nghệch nghĩ rằng sao không vào chùa mà lại gọi là tu? Đọc sách mà lại khỏi bệnh ư? Có thần thoại quá không? Mình uống hết thuốc Tàu, thuốc ta mà bệnh chẳng hết sao tu lại hết bệnh… nhưng nghĩ lại, mấy hôm nay luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công quả thực đã giảm đau đớn đi rất nhiều.

Anh chăm chỉ đọc Pháp mỗi ngày để hiểu được làm thế nào để sống vị tha và bao dung, trở thành người thiên tha hậu ngã.

Rồi em tham gia khóa học 9 ngày, đây là một khoá học mà mọi người cùng đến nghe 9 bài giảng Pháp bằng video mà Sư Phụ Lý Hồng Chí giảng. Về nhà chăm chỉ đọc sách học Pháp, rồi dần dần em cũng hiểu ra tu tâm là gì?

Sau gần nửa năm em đã bỏ được rượu và thuốc lá, không chơi cờ bạc nữa. Chấn chỉnh lại nhân cách, em thay đổi hết tất cả, từ cách nhìn nhận đến ứng xử trong cuộc sống. Em không còn phải lo lắng, suy nghĩ, bất an về bất cứ chuyện gì. Thân thể không còn bệnh tật, tính tình lúc nào cũng cởi mở, thiện tâm, chỉ nghĩ điều tốt, không nghĩ điều xấu. Bất cứ người nào em gặp hay tiếp xúc, thì em đều nhìn thấy những điều trân quý bên trong tâm hồn họ dù điều này ngày xưa rất khó khăn đối với em.

Vợ em giờ không phải theo chồng lấy bệnh viện làm nhà như ngày trước. Nét hạnh phúc đã thường trực trên gương mặt cô ấy, đó là điều làm em rất cảm động. Những người thân bên cạnh em không còn phải lao tâm tổn sức chăm sóc cho em nữa.

Mãn nguyện trong ngày vui của con trai. Công không nghĩ cuộc đời anh lại may mắn có được hạnh phúc tròn đầy như vậy.

Chỉ có Pháp Luân Đại Pháp mới làm em thay đổi như vậy! Em thấy trí tuệ mình như minh mẫn hơn, tâm hồn lạc quan hơn, cuộc sống thực sự hồi sinh trong một cơ thể tưởng chừng như đã kiệt quệ. Sư phụ đã cho em tất cả những gì em đã mất!

Bây giờ em chỉ có một mong muốn duy nhất là tu luyện thật tốt để báo đền ân đức những gì mà Sư phụ đã cho em!

Công nói và từ khóe mắt những giọt nước lóng lánh tuôn rơi. Công là tay trống cái cừ khôi của đội trống eo lưng Thành Vinh. Mỗi lần được xem em diễn, năng lượng thuần chính tươi mới mạnh mẽ từ nụ cười và tâm thái em toả ra khiến chúng tôi rất xúc động.

Công nói:Tiếng trống em chơi được phát ra không chỉ ở đôi tay, mà được đánh ra từ con tim với lòng cảm ân sâu sắc với Đại Pháp. Nhờ có Đại Pháp mà trái tim của em đã chịu ngoan ngoãn khoan thai đập bình yên trong cơ thể khỏe mạnh này, em chỉ muốn nói thật to lên cho cả thế giới biết rằng: Em là người không có bệnh! Em là người hạnh phúc nhất!

Tôi đã gặp nhiều người chân tu Pháp Luân Đại Pháp, nhờ Phật ân hạo đãng họ đã trở thành nhóm người hạnh phúc nhất. Điều may mắn đôi khi chỉ đến một lần trong đời, đừng bỏ lỡ mất điều trân quý khi bạn gặp được Pháp Luân Đại Pháp. Bởi vì, gặp Đại Pháp là một kết thúc có hậu cho tất cả mọi số phận!

Qua bài báo này Công xin xuất tâm tình nguyện giúp đỡ những người có cơ duyên muốn tìm hiểu môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp huyền diệu này. Số điện thoại liên hệ của anh:0906.118.799.

Bài viết được ghi theo lời kể của anh Nguyễn Doãn Công.

(Toàn bộ ảnh trong bài do anh Công cung cấp)

Mộc Miên

Xem thêm:

Chia Sẻ

Clip hay