Ngày 28/7 (tức ngày 8/6 âm lịch), Bắc Kinh đột nhiên đổ tuyết dày giữa mùa hè! Trong lịch sử Trung Quốc, tuyết rơi mùa hè là dị tượng mang ý nghĩa quan trọng khác thường.

Oan tình – Tháng 6 tuyết rơi và nỗi oan nàng Đậu Nga

Nói về “tháng 6 tuyết rơi”, người dân Trung Quốc ngay lập tức nghĩ đến vế sau là “ắt có oan tình”. Câu nói này nói về nàng Đậu Nga, một quả phụ hiếu thuận bị vu oan sát hại mẹ chồng, sau đó bị xử tử.

Trước khi chết, Đậu Nga cất lời thề: Nếu nàng thực sự sát hại mẹ chồng thì chết cũng chưa hết tội, còn nếu như bị oan thì sau khi nàng chết tháng 6 giữa hè sẽ có tuyết rơi và sẽ có hạn hán 3 năm.

Nào ngờ, quả thực sau khi Đậu Nga bị xử tử, giữa mùa hè nóng nực, tháng 6 tuyết rơi và trời hạn hán 3 năm. Sau vụ án oan đó, mọi người đều thừa nhận: “Tháng sáu tuyết rơi, ắt có oan tình”.

Lời thề: Mùa đông sấm động, mùa hè tuyết rơi, đất trời hợp nhất thì mới dứt tình

Người xưa luôn cho rằng, tuyết rơi giữa mùa hè là việc không thể xảy ra. Thế nên trong “Thượng Tà” của “Kinh Thi” có viết:

“Thượng Tà!

Tôi nguyện cùng anh kết tri kỷ
Tình này mãi mãi chẳng đổi thay
Núi dẫu mòn, nước sông khô cạn
Mùa đông sấm động, hè tuyết rơi
Đất trời hợp lại, tình này mới dứt

Xưa kia, người ta lấy những dị tượng như: mùa hè tuyết rơi, mùa đông sấm động, sông cạn, núi mòn (sạt lở núi?) để lập nên lời thề vô cùng trịnh trọng. Cũng là để nói những sự việc ấy là cực kỳ hiếm hoặc không bao giờ xảy ra. Bấy giờ, đây đúng là một lời thề trọng đại, thiêng liêng.

Nhưng đáng tiếc, ngoại trừ “nước sông khô cạn” và “đất trời hợp lại” thì năm 2020, dường như tất cả dị tượng đều đã xảy ra tại Trung Quốc rồi…

Diệt ác: Băng tuyết Kỳ Sơn, diệt hôn quân, trừ gian thần

Trong “Phong Thần Diễn Nghĩa” có một câu chuyện vô cùng đặc sắc về mùa hè tuyết rơi: Băng tuyết Kỳ Sơn.

Khi đó, nhà Thương vận khí đã hết, nhà Tây Chu hưng thịnh nổi lên. Phần lớn các vương triều mạt thế đều bắt đầu từ sự bại hoại đạo đức, bất kính với Thần của đế vương. Trụ Vương vô Đạo, khi dâng hương điện Nữ Oa trong lòng nảy sinh tà niệm, muốn ngang hàng bằng vai phải lứa với Thần.

Hơn nữa thượng tổ của Thương Trụ Vương là Vũ Ất, chính là người bày trò chơi “bắn Trời giết Thần” nên đã bị sét đánh chết. Từ khi ấy nhà Thương vì bất kính với Thượng Thiên nên cũng đặt dấu mốc cho vận nước suy bại.

Thương Trụ Vương lòng sinh tà niệm, chiêu mời hồ ly tinh, một bước lại thêm một bước, đã sai lại càng sai thêm, khiến cho triều đại nhà Thương ngày càng lún sâu vào con đường diệt vong, một đi không trở lại.

Giết hoàng thúc Tỷ Can mổ bụng moi tim, bức ép hoàng huynh ra đi, xây những sài bồn đầy rắn và trùng độc để ném những người dũng cảm dám nói lời thật xuống đó, dựng những cột đồng nướng thịt các trung thần trực ngôn can gián… muôn vàn các kiểu bạo hành của Trụ Vương khiến lòng người căm phẫn.

Trụ Vương bị ma quỷ che mắt dẫn lối, lại muốn chiếm đoạt thê tử của đệ nhất võ tướng nhà Thương, Vũ Thành Vương Hoàng Phi Hổ. Hoàng phu nhân là người trung trinh liệt nữ nên đã nhảy lầu tự tử. Hoàng Phi Hổ buộc phải chạy về nương nhờ thành Kỳ Sơn.

Trụ Vương hôn quân, bất kính Thần linh, sắc tâm chiêu hồ ly tinh đến (ảnh: Wikipedia).

Câu chuyện tháng 7 tuyết rơi, băng tuyết Kỳ Sơn cũng bắt đầu từ đây.

Vũ Thành Vương Hoàng Phi Hổ vừa phản lại triều đình, thái sư của Thương Trụ Vương là Văn Trọng vô cùng lo lắng: “Ngộ nhỡ Hoàng Phi Hổ đến Kỳ Sơn, lại dẫn đại quân Kỳ Sơn phản công, vậy thì rất nguy hiểm, chi bằng ra tay trước chiếm thượng phong”.

Các đại thần trong triều kiến nghị, trước tiên phái người đi Kỳ Sơn thám thính động tĩnh. Kết quả là tướng quân dẫn 3 vạn quân đến Kỳ Sơn thám thính động tĩnh, đến dưới thành Kỳ Sơn, lại vào thành theo quân Võ Thành Vương.

Xem ra không thể dựa vào những tướng lĩnh này, nhưng vẫn phải tìm một người đáng tin cậy, thế là triều thần tiến cử Trương Quế Phương, là người thiện chiến nhất trong 800 chư hầu, lại có khả năng lạ thường, dẫn quân chinh phạt Tây Kỳ. Kết quả là Trương Quế Phương quả thực là bậc trung thần, thua trận tự sát.

Và cuộc đại chiến giữa Tây Kỳ và Trụ Vương đã mở màn.

Trong quân đội của Trụ Vương có lão tướng Lỗ Hùng, cho rằng Trương Quế Phương thất bại là do y hữu dũng vô mưu, không biết đường bày binh bố trận, không đủ cẩn thận tỉ mỉ, nên Lỗ Hùng đã chủ động xin dẫn quân đánh Tây Kỳ.

Thái sư Văn Trung thấy lời vị lão tướng nói có lý, quyết định phái 2 viên quan văn phò tá Lỗ Hùng để lần xuất chinh này có thể chuẩn bị kỹ lưỡng, không còn vội vàng như lần trước nữa. Quan văn ra trận, nếu không có chút gan dạ thì thật không thể làm được gì.

Trong lòng thái sư Văn Trọng cũng nén một nỗi bực tức. Nhà Thương đi đến bước đường này, đều bại bởi bọn gian thần Phí Trọng, Vưu Hỗn khoa môi múa mép, toàn đưa ra ý kiến bại hoại với Trụ Vương. Lần này cho hai người họ ra chiến trường, để dạy dỗ chúng một trận, để miệng lưỡi lươn lẹo của chúng dùng ở nơi nghiêm túc xem có thể giúp tướng Lỗ Hùng giành chiến thắng không.

Phí Trọng và Vưu Hỗn là hai kẻ bất tài, có sở trường đẩy người khác xuống vực hay đưa ra những chủ ý xấu xa. Nếu nói ra chiến trường, hai tên này lắc đầu quầy quậy, kiên quyết nói chúng không có khả năng. Nhưng lão thái sư trong lòng đã quyết, thế là hai tên gian thần đành phải cụp đuôi đi theo phía sau tướng quân Lỗ Hùng ra chiến trường Kỳ Sơn.

Khi đó, Khương Tử Nha cũng vừa tiếp nhận Phong Thần Bảng từ núi Côn Lôn trở về. Thấy đại quân Thương Trụ lều trại rợp trời đóng quân dưới chân núi Kỳ Sơn ngoài thành Tây Kỳ, Khương Tử Nha lệnh cho thuộc hạ dựng đài cao trên núi Kỳ Sơn, treo Phong Thần Bảng lên. Lần này sẽ dùng đầu của Phí Trọng, Vưu Hỗn, kẻ trợ giúp Trụ Vương làm điều bạo ngược, gây họa cho muôn dân, dùng để tế cờ.

Lúc này đúng vào mùa hè nóng nực, Lỗ Hùng thống lĩnh đại quân Thương Trụ đến núi Tây Kỳ, hạ lệnh đóng trại trong rừng rậm. Khương Tử Nha nhận được tin thám báo này, bèn phái 5000 nhân mã đi Tây Kỳ, đóng quân ở sườn núi trống trải, cách quân Thương Trụ 70 dặm. Còn một đội quân 5000 người nữa thì đóng quân trên đỉnh núi.

Lão tướng Lỗ Hùng được tin, trong lòng mừng thầm, cho rằng thống soái của quân Kỳ Sơn cũng chỉ đến vậy thôi, thời tiết nóng nực như thiêu đốt lại để ba quân phải chịu gian nan khổ cực, nóng bức khát khô cổ này, nhuệ khí tướng sĩ chắc chắn chẳng còn.

Đại quân Tây Kỳ cũng tự cảm thấy rằng Khương thừa tướng sắp xếp như vậy là tự tìm đường chết, chẳng cần phải khai chiến. Cứ thế phơi nắng liền 3 ngày, tướng sĩ đều biến thành thịt khô. Một đội quân còn lại của Tây Kỳ đóng quân trên đỉnh núi, đó cũng là đại kỵ nhà binh, một khi nguồn lương thảo bị cắt đứt thì chỉ có chết.

Không ngờ phía sau vẫn còn một đội quân vận chuyển quân lương tiếp tế. Các binh sĩ đều nghĩ, đóng quân trên đỉnh núi là cầm chắc cái chết rồi, thêm nhiều chút lương thảo có lẽ sẽ cầm cự thêm được vài ngày, dù có chết cũng được ăn no, không thành quỷ đói.

Các binh sĩ Tây Kỳ trên đỉnh núi nóng đến mồ hôi đầm đìa không thể ngờ rằng, thứ phát đến tay họ từ đội tiếp tế vừa chuyển đến, không phải nước hay lương khô gì, mà là áo bông và áo tơi vừa dày vừa to.

Tất cả đều ngây người, cho rằng Khương thừa tướng đây là muốn họ chết càng nhanh hơn, nên trời nóng như thế này lại đem áo bông tới. Đại tướng Lỗ Hùng quân Thương Trụ biết tin binh sĩ Tây Kỳ giữa mùa hè mặc áo bông thì cũng không hiểu sự tình là gì, đành án binh bất động, ẩn núp nơi râm mát trong rừng rậm.

Nhưng chỉ trong chốc lát bầu trời tối sầm, các binh sĩ làm đài cao treo Phong Thần Bảng trên núi đã xong, Khương Tử Nha tắm gội thay y phục rồi leo lên đài, cầm kiếm xõa tóc, hướng về phía Đông, nơi có núi Côn Luân rồi quỳ xuống bái lễ, bố trận ngũ hành, thi triển huyền thuật, niệm linh chương, rải nước bùa…

Bỗng nhiên cuồng phong từ phía Bắc nổi lên, gió lớn gào thét xuyên qua rừng cây, nhiệt độ bỗng giảm xuống đột ngột, đất đá bay mù mịt, trời đất tối đen, người ngựa đều khó có thể mở mắt ra nổi.

Cuồng phong càng thổi càng lạnh, thổi liền 2 canh giờ. Khi cuồng phong vừa dừng lại, trên bầu trời đen kịt phất phới những bông tuyết trắng. Tuyết rơi càng ngày càng lớn, dường như không có ý dừng lại.

Binh sĩ Tây Kỳ ban đầu bị ép buộc phải mặc áo bông lúc này mừng rỡ, còn quân đội của Thương Trụ Vương ẩn nấp trong rừng rậm dưới chân núi lại ngây người nhìn tuyết rơi trên mũ đồng giáp sắt phát ra những tiếng leng keng.

Sáng sớm hôm sau, người dân Kỳ Sơn thức dậy, thấy sau một đêm tháng 7 mà trời đổ tuyết lớn, trước cửa nhà tuyết dày 2 thước, kinh ngạc không thôi. Mọi người đều nói, vì Trụ Vương vô đạo nên trời giáng dị tượng.

Ai ngờ trời vừa sáng nhiệt độ lại khôi phục nóng bức như thường. Lớp tuyết dày phủ kín Kỳ Sơn nhanh chóng bị tan chảy, trở thành dòng nước cuồn cuộn từ trên núi ào ào chảy xuống, nhấn chìm toàn bộ đại quân Thương Trụ ẩn nấp trong rừng kia.

Chúng chưa kịp ngoi lên thì cuồng phong lại nổi, khiến nhiệt độ đột ngột giảm nhanh, đem toàn bộ đại quân Thương Trụ đóng băng trong nước, không thoát ra được.

Lúc này Khương Tử Nha mới thu lại phép thuật, lệnh cho 20 đao phủ xuống núi, vào doanh trại địch bắt sống tướng soái. Thấy lão tướng Lỗ Hùng, Khương Tử Nha nhiều lần khuyên bảo, hi vọng vị lão tướng có thể quy về dưới trướng Tây Kỳ. Nhưng lão tướng quân một lòng trung thành, dùng cái chết báo quốc.

Hai tên gian thần lẻo mép xu nịnh Phí Trọng, Vưu Hồn đều bị xử trảm. Khương Tử Nha mời Chu Vũ Vương đến đỉnh núi Kỳ Sơn, dâng hương tế Kỳ Sơn! Từ đó mở ra một chương mới: Vũ Vương phạt Trụ, phá hủy hủ bại suy đồi, kiến lập nên triều nhà Chu.

Theo Sound Of Hope
Quỳnh Chi biên dịch