Lỗ thuần từ hoạt động tài chính của EVN trong năm 2019 ở mức cao kỷ lục, hơn 18.000 tỷ đồng.

Báo cáo tài chính hợp nhất năm 2019 của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) cho thấy, khoản tiền, tương đương tiền và đầu tư tài chính ngắn hạn của EVN tại thời điểm 31/12/2019 chiếm tới 16,6% tổng tài sản, quá nhiều so với các tập đoàn, doanh nghiệp lớn hiện nay (khoản đầu tư này chỉ chiếm từ 2-3% tổng tài sản).

Tiền và các khoản tương đương tiền là 53,6 nghìn tỷ đồng. Theo thuyết minh báo cáo tài chính, tiền bao gồm tiền mặt tại quỹ và tiền gửi ngân hàng; các khoản tương đương tiền bao gồm các khoản đầu tư ngắn hạn có thời gian thu hồi hoặc đáo hạn không quá 3 tháng.

Bên cạnh đó, đầu tư tài chính ngắn hạn (tiền gửi ngân hàng có kỳ hạn) tăng rất mạnh vào cuối năm 2019 (tăng 156% với năm trước, lên 61,5 nghìn tỷ đồng). Trong khi đó doanh thu tài chính của cả năm lại không mấy thay đổi so với năm 2018, chỉ dừng lại ở con số 3,9 nghìn tỉ đồng (năm 2018 là 3,6 nghìn tỉ đồng). Chi phí tài chính lên tới 22.000 tỷ đồng khiến lỗ thuần từ hoạt động tài chính của EVN ở mức cao kỷ lục, hơn 18.000 tỉ đồng, theo Lao Động.

Khoản tài chính EVN đang có rất lớn, tới 115.000 tỷ đồng, nhưng số vay và nợ thuê tài chính lên tới 398.000 tỉ đồng (ngắn hạn 41.000 tỷ đồng, dài hạn lên tới hơn 357.000 tỷ đồng). Số vay và nợ thuê tài chính đang chiếm tới trên 50% tổng tài sản của cả tập đoàn.

Như vậy với nguồn lực tài chính khổng lồ (115.000 tỷ đồng tiền mặt, tiền gửi ngân hàng, đầu tư tài chính ngắn hạn), nhưng khoản lỗ từ hoạt động tài chính ngày một lớn, trong khi thị trường lãi suất cho vay không tăng trong năm 2019.

Báo Lao Động cũng dẫn ý kiến của một chuyên gia tài chính, cho rằng EVN đang quản trị tài chính quá yếu kém. Nếu EVN cơ cấu lại danh mục đầu tư, quản lý tốt hơn dòng tiền, tối ưu hóa các nguồn lực tài chính, tập đoàn sẽ tiết giảm được hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỉ đồng chi phí tài chính.

Trong năm 2019, Báo Lao Động cũng đã có bài viết “đặt dấu hỏi” về số tiền hơn 42.000 tỷ đồng của EVN gửi không kỳ hạn tại ngân hàng. EVN giải thích về việc tổng hợp báo cáo tài chính của các đơn vị thành viên và so với dư nợ ngắn hạn phải trả (106.000 tỷ đồng) thì là quá nhỏ, chưa đủ để trả nợ ngay các nhà cung cấp nhiên liệu, bán điện..và trả nợ ngân hàng đến hạn. EVN giải thích cơ cấu tổ chức với “hàng chục đơn vị cấp 2 và hàng trăm đơn vị cấp 3, cấp 4” và cho rằng, mỗi đơn vị phải duy trì một số dư tiền gửi phục vụ cho công việc thường xuyên và xử lý đột xuất.

Chuyên gia tài chính trên cho rằng, lý giải của EVN là không thuyết phục. Bộ máy cồng kềnh, phân tán là thể hiện rõ khả năng yếu kém trong quản trị điều hành của EVN, đặc biệt là quản trị tài chính. Thực tế, khoảng 1/2 nguồn lực tài chính đang được quản lý tập trung ngay tại công ty mẹ. Còn về việc EVN cho rằng, con số 42.000 tỷ đồng là “nhỏ bé” so với số dư nợ của họ. Lao Động trích lời vị chuyên gia này cho biết, nó không phải là con số nhỏ bé, nó gần bằng 1% GDP của Việt Nam, lớn hơn cả vốn điều lệ của ngân hàng lớn nhất Việt Nam (khoảng 40.000 tỉ đồng).