Denis MacShane, Cựu Bộ trưởng phụ trách châu Âu của Anh, nhận định: Từ khi toàn cầu hóa bắt đầu 40 năm trước, nhờ vào Trung Quốc mà nhiều người đã kiếm được bộn tiền đến nỗi họ quên rằng Trung Quốc vẫn là chế độ độc tài cộng sản tồi tệ như Liên Xô thời Stalin. Dưới đây là toàn văn bài viết của ông đăng trên báo Independent ngày 25/5.

Tập Cận Bình đang vội vã. Ông ta sẽ tròn 67 tuổi vào tháng tới và muốn di sản của ông ta, “Trung Quốc”, vượt Mỹ để trở thành cường quốc thống trị kinh tế và quân sự trên toàn thế giới.

Nhằm đạt được điều đó, Tập đã tích lũy khối quyền lực đủ để khiến một hoàng đế La Mã phải đỏ mặt vì thẹn.

Tập Cận Bình là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), Tổng tư lệnh Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, Chủ tịch Ủy ban quân sự Trung ương, Chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương ĐCSTQ, Chủ tịch Ủy ban cải cách toàn diện sâu rộng, Chủ tịch Ủy ban Tài chính và Kinh tế Trung ương, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Trung ương, Chủ tịch Ủy ban Internet Trung ương, và giám đốc Ủy ban Không gian mạng Trung ương.

Các cường quốc đang lên khác, Anh Quốc trong thế kỷ 19, Hoa Kỳ trong thế kỷ 20, đã sử dụng sức mạnh quân sự để có được sự thống trị về kinh tế và ngược lại. Nhưng vào mọi thời điểm, ở mức độ nào đó, họ đại diện cho các giá trị Khai sáng của Quyền lực phân lập, của tự do tư tưởng và bày tỏ ý kiến, cho phép và thực sự khuyến khích một môi trường tự do cho đời sống chính trị khiến cho các đảng đối lập có thể tồn tại và thách thức trật tự hiện hành.

Những giá trị này không là gì đối với Tập. Biểu hiện của sự khinh thường mới nhất mà ông ta dành cho một nền dân chủ nhỏ bé là cáo thị của Bắc Kinh, rằng bất kỳ cuộc biểu tình nào ở Hồng Kông sẽ bị coi là lật đổ hoặc khủng bố và sẽ bị đàn áp thẳng tay. Như thế chẳng khác nào xé nát bản “Hiệp ước Anh – Trung” ký năm 1984, trong đó người Anh trao lại chủ quyền của Hồng Kông cho Trung Quốc, và cho thấy sự coi thường của Tập đối với luật pháp quốc tế.

Tuy nhiên, có những thế lực ở London im lặng. Bởi vì rất nhiều tiền đã kiếm được từ Trung Quốc kể từ khi nó tham gia toàn cầu hóa cách đây 40 năm, nhiều người đã quên rằng Trung Quốc vẫn còn là một chế độ độc tài cộng sản tồi tệ y như ở Liên Xô thời Stalin. Trung Quốc có những trại cải tạo gulags của riêng nó, nơi mà người được trao giải Nobel vì Hòa bình Lưu Hiểu Ba bị tống giam cho đến chết dần chết mòn trong khi những người vì dân chủ trên toàn thế giới ngả mũ kính ngưỡng ông.

Nếu Stalin tìm cách nhổ tận gốc bản sắc Ukraine, Tập đang không kém phần trong việc xóa bỏ bản sắc người Duy Ngô Nhĩ ở Tây Bắc Trung Quốc, khi nhiều người bị giam giữ trong các trại tập trung.

Stalin đã sử dụng “những kẻ ngu ngốc hữu dụng” thuộc giới cánh tả toàn cầu để tô vẽ cho Liên Xô chuyên chế một vẻ ngoài sặc sỡ. Tập cũng có những “kẻ ngu ngốc hữu dụng” của riêng mình trong hàng ngũ các chính trị gia về hưu và các nhà quản lý các quỹ đầu tư hoặc các giám đốc điều hành kinh doanh được trả lương để làm thành viên hội đồng quản trị, chuyên gia tư vấn, hưởng những mức lương cao ngất từ các giao dịch với Trung Quốc, để phủ nhận quyền thành lập các công đoàn độc lập.

Lần đầu tiên khi tôi đến Trung Quốc vào năm 1982 để cố gắng tìm hiểu liệu có bất kỳ hy vọng nào để thành lập các công đoàn độc lập không. Đó là một nhiệm vụ không khả thi. Tất cả những gì tôi nhìn thấy ở tỉnh Quảng Đông, nay là vùng kinh tế năng động châu thổ sông Châu Giang, phía thượng lưu của Hồng Kông, là hàng triệu chiếc xe đạp, rất nhiều xe tải và một vài chiếc xe hơi lớn màu đen với rèm che chở quan chức cấp cao cộng sản.

Sau đó với vai trò Quốc vụ khanh Các vấn đề Đối ngoại và Thịnh vượng chung, tôi lãnh trách nhiệm giao thiệp với Trung Quốc và thường xuyên đi tới Trung Quốc, và tôi lấy làm ngạc nhiên về mức sống thay đổi hoàn toàn ở đó.

Quốc gia dưới thời Tập hiện là mối đe dọa đối với an ninh và ổn định toàn cầu, theo đuổi chủ nghĩa quốc gia như Vladimir Putin, tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ và Brazil.

Hiện đã rõ, Tập phạm phải sai lầm. Đầu tiên, ông ta tưởng rằng Trump sẽ dễ bảo như tất cả các cựu tổng thống Mỹ trước đây. Chính trị của Trump theo lối bình dân và thô mộc, nhưng ông giành được tình cảm từ những người lao động và tầng lớp trung lưu Mỹ. Họ cảm thấy chính quyền của các tổng thống trước bị Phố Wall chi phối, như Bill Clinton, George W Bush và Barack Obama, đã hy sinh những con đường và sự cần mẫn của nước Mỹ bằng cách cho phép giao dịch một chiều với Bắc Kinh. Trung Quốc được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới mà không phải tuân thủ bất kỳ quy tắc nào.

Có những hy vọng rằng khi Trung Quốc ngày càng giàu hơn, nó sẽ trở nên tự do hơn, niềm tin rằng nền dân chủ sẽ đến cùng với chủ nghĩa tư bản, hóa ra không phải là sự thật. Giờ đây Đảng Dân chủ của Mỹ thậm chí còn cứng rắn hơn đối với Trung Quốc. Joe Biden đã gọi Tập là “ác nhân” và các chuyên gia chính sách đối ngoại thuộc phe Dân chủ nhất trí tuyên bố rằng Hoa Kỳ không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ trước việc Bắc Kinh mưu toan thống trị toàn cầu mà không tôn trọng các quy tắc chung.

Đây là vấn đề cho Boris Johnson và Dominique Rab, những người lãnh đạo thuộc phe cánh ủng hộ Bắc Kinh trong nội các, hoặc những người ủng hộ Trung Quốc như Lord Jim O’Neill, Chủ tịch Viện quan hệ quốc tế Hoàng gia. Dù ông Trump tái đắc cử hay ông Biden trở thành tổng thống, thì với Trung Quốc, Washington sẽ không dễ đánh bại, trong khi đó tầng lớp lãnh đạo Anh vẫn sẽ khấu đầu trước Tập và cộng sản Bắc Kinh.

Thứ hai, Trung Quốc hiện hành xử như một đế quốc thực dân, gây sức ép một cách thô thiển lên các nước láng giềng, đòi hỏi họ phải chấp nhận Trung Quốc là chủ nhân các vùng biển, là một việc đi quá xa. Đến mức, New Zealand, một quốc gia nhỏ bé cũng đang ủng hộ Đài Loan tham gia Tổ chức Y tế Thế giới.

Thứ ba là việc Tập xử lý đại dịch virus corona, ông ta cho bắt giữ vị bác sĩ đã gióng lên hồi chuông báo động vào tháng 12, đe dọa Tổ chức Y tế Thế giới phải giữ bí mật dịch bệnh khi dịch khởi phát, và ông ta để cho hàng trăm ngàn người Trung Quốc bay tới châu Âu truyền bệnh vào tháng 1 và rồi lan rộng khắp toàn cầu, đây là tội ác chống lại loài người.

Trung Quốc chi hàng triệu USD cho các chiến dịch phát tán thông tin sai lệch. Thế giới dân chủ từng thách thức chiến dịch tuyên truyền dối trá của Stalin sau năm 1945 bằng các biện pháp đối phó hiệu quả nhưng nay họ đã ngủ quên.

Chúng ta cần một chiến dịch toàn cầu để buộc Trung Quốc phải chịu trách nhiệm. Đó cũng không hẳn là đứng về phía Tổng thống Trump hay tẩy chay kinh tế, ngừng giao thương, không đi du lịch hay không tôn trọng chất xám và nỗ lực của người dân Trung Quốc ở mọi lứa tuổi, bao gồm cả hàng chục ngàn sinh viên Trung Quốc đang theo học tại các trường đại học ở Anh.

Đã đến lúc tỉnh giấc, cảnh báo công chúng và đầu tư tiền bạc một cách có định hướng vào các chiến dịch tuyên truyền, cho thế giới và cả 1,4 tỷ người Trung Quốc biết rằng dân chủ tự do, thông tin minh bạch và nền kinh tế mở sẽ không biến mất, trừ khi chúng ta ngừng chiến đấu vì những điều này.

Theo Independent
Triệu Hằng dịch và biên tập