Trung Quốc đại lục, là quốc gia đông dân nhất thế giới, với số dân trên 1,405 tỷ người. Chính quyền Trung Quốc thi hành quyền tài phán tại 22 tỉnh, 5 khu tự trị, 4 đô thị trực thuộc, và 2 đặc khu hành chính là Hồng Kông và Ma Cao. Tuy nhiên, khi nhắc đến Trung Quốc, có nhiều người còn đang lẫn lộn giữa các khái niệm.

‘Trung Quốc’ hay ‘chính quyền Trung Quốc’?

Khi nói đến chính quyền Pháp, Nhật, Mỹ… người ta cũng mặc định là đang nói đến các quốc gia đó. Bởi vì tại các quốc gia bình thường, chính quyền hoàn toàn do người dân bầu lên, nó thực sự đại diện cho các quốc gia đó. Khi nói đến chính quyền Trung Quốc, đa số người ta cũng hiểu mặc định là nói đến đất nước Trung Quốc. Tuy vậy, chính quyền Trung Quốc do duy nhất đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) nắm quyền. Các thành viên của ĐCSTQ không do người Trung Quốc chọn ra, nên chính quyền Trung Quốc không có tính đại diện cho đất nước Trung Quốc.

ĐCSTQ từ khi cướp được chính quyền năm 1949 đến nay, về đối nội là đàn áp liên tục hầu hết các nhóm người tại Trung Quốc, với các nước láng giềng là luôn thể hiện thái độ hung hăng. Ngày nay, họ còn thể hiện ra tính lưu manh trong quan hệ quốc tế. Với các nước phát triển là ăn cắp công nghệ, với các nước đang phát triển là lợi dụng tài nguyên, gây ô nhiễm môi trường và thúc đẩy độc tài, tham nhũng. Do vậy, nhìn nhận phổ biến của thế giới về chính quyền Trung Quốc là ít thiện cảm, thậm chí là căm hận. Nhưng hầu hết người ta đều đánh đồng khái niệm chính quyền Trung Quốc với đất nước Trung Quốc hay người Trung Quốc.

Trung Quốc có lịch sử 5000 năm với trình độ văn minh hàng đầu thế giới, được truyền ra từ 3 tôn giáo lớn: Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo. Lịch sử thế giới thường coi Trung Quốc là đất nước của lễ nghi (lễ nghi chi bang). Đức tính quân tử chính trực và đạo đức luôn được đề cao trong văn hoá Trung Quốc nói riêng và Á Đông nói chung.

Nhưng chỉ sau mấy chục năm cầm quyền của ĐCSTQ, đặc biệt là cuộc Đại cách mạng văn hoá và chính sách khống chế tự do tư tưởng, đạo đức của người Trung Quốc ngày nay đã bị tuột dốc. Cũng vì đạo đức của người Trung Quốc đại lục ngày nay đã xuống dốc, nên họ cũng là nhóm người gây mất thiện cảm nhất thế giới. Người ta thường khó biết được rằng, chính ĐCSTQ mới là nhân tố gây ra sự xuống dốc tệ hại về đạo đức của người Trung Quốc.

Đặc biệt là việc tuyên truyền một chiều không ngừng nghỉ của ĐCSTQ đã gây nhầm lẫn cho người dân. Người Trung Quốc ngày nay thường cho rằng bất cứ ai nói sự thật về ĐCSTQ đều là “phản động”, là “chống Trung Quốc”, là các “thế lực phản Hoa”. Bởi vì họ đã sống quá lâu trong sự nhầm lẫn các khái niệm đất nước Trung Quốc, người dân Trung Quốc và ĐCSTQ. Do vậy họ hết nhóm người này đến nhóm người khác bị bức hại bởi ĐCSTQ, nhưng những người còn lại thường chống lại những người nói lên sự thật bức hại đó. Đối với các vấn đề quyền con người cho người Trung Quốc cũng tương tự. Bất cứ lực lượng nào lên tiếng cho người dân Trung Quốc thường bị chính người Trung Quốc phản ứng lại như những kẻ “phản động phá hoại Trung Quốc”, “các thế lực nước ngoài chống Trung Quốc”.

Nền kinh tế ‘lớn thứ hai’ thế giới?

Năm 2010, nền kinh tế Trung Quốc đã đạt quy mô lớn thứ hai thế giới. Không chỉ chính quyền Trung Quốc thường xuyên tuyên truyền về điều này để chứng minh cho sự “đúng đắn” và “vĩ đại” của mình. Tuyệt đại đa số người dân Trung Quốc và quốc tế cũng nhìn nhận rằng đó là sự thành công to lớn của đất nước Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của ĐCSTQ. Nhưng khi xem xét một số yếu tố, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về bản chất của vấn đề.

Thứ nhất là cách tính GDP (Gross Domestic Product). GDP là tổng giá trị sản phẩm được tạo ra của một nền kinh tế. Nó bao gồm giá trị do các doanh nghiệp nước ngoài hoạt động tại quốc gia đó tạo ra. Ví dụ công ty Apple đặt tại Trung Quốc, với doanh thu hàng trăm tỉ USD/năm được tính cho tổng GDP của Trung Quốc. Nhưng lợi nhuận thuộc về người Mỹ, thậm chí nhiều nhà sản xuất phụ kiện cho Apple cũng đến từ Đài Loan chứ không phải Trung Quốc đại lục. Trung Quốc chủ yếu thu được từ Apple một lượng thuế và tiền lương công nhân.

Như vậy, GDP không phản ánh được thực chất lợi ích của một quốc gia, càng không phải là lợi ích mà người dân quốc gia đó thực sự được hưởng. Năm 2018, GDP bình quân đầu người của Trung Quốc là 10.099 USD/người/năm. Như vậy, một gia đình 4 người tại Trung Quốc có thu nhập bình quân 40.396 USD, tức hơn 900 triệu vnđ mỗi năm. Các phương tiện truyền thông Trung Quốc và cả quốc tế cũng thường nói tới những chỉ số này như là thu nhập thực của người dân Trung Quốc hiện nay.

Có một điều rất khác biệt với các nền kinh tế lớn khác là, tuy Trung Quốc mang danh nghĩa “nền kinh tế lớn thứ hai thế giới”, nhưng hàng triệu người Trung Quốc hiện vẫn đi làm công nhân lao động khắp các công trường trên thế giới. Với mức thu nhập khoảng 300 – 500 USD/tháng, điều này cho thấy thu nhập của họ tại Trung Quốc cũng không khá hơn. Do vậy, nếu tính gia đình có 4 người, với hai lao động chính thì thu nhập bình quân đầu người thực sự của người dân Trung Quốc phổ thông vào khoảng 1.800 – 3000 USD/năm, bằng 5 – 10% so với cách tính GDP bình quân đầu người ở trên.

Ảnh chụp tại Tô Châu, Trung Quốc (ảnh chụp màn hình từ ảnh của Raul Vazquez trên flickr.com).

Tất nhiên, có rất nhiều người Trung Quốc cũng đã trở nên giàu có trong những năm qua. Nhưng theo Ngân hàng thế giới, vẫn còn khoảng 373 triệu người Trung Quốc đang sống dưới mức nghèo khổ. Những người giàu có nhất tại Trung Quốc hiện nay không phải là các doanh nhân mà đó là các quan chức cấp cao. Khi nhiều quan chức cấp cao của ĐCSTQ bị điều tra tham nhũng, người ta mới biết được mức độ nắm giữ tài sản khổng lồ của họ. Chu Vĩnh Khang, cựu uỷ viên thường trực Bộ chính trị Trung ương ĐCSTQ và tay chân bị thu giữ khối tài sản trị giá 14,5 tỉ USD. Tỉ phú Quách Văn Quý tiết lộ gia tộc Giang Trạch Dân còn nắm giữ tổng tài sản tới 1.000 tỉ USD trên khắp thế giới…

Người Trung Quốc xưa nay vẫn nổi tiếng về năng lực làm ăn buôn bán. Nếu chính quyền Trung Quốc chỉ cần để người dân tự do làm ăn thì kinh tế của người Trung Quốc sẽ tự phát triển mạnh. Đó là do năng lực của bản thân người dân chứ không phải do “sự lãnh đạo” của ĐCSTQ. Nói cách khác, nếu giả định mức độ giàu có của người Trung Quốc được như người Đài Loan, thì nền kinh tế Trung Quốc hiện nay đã có quy mô gần gấp hai lần của Mỹ. Nhưng do sự khống chế tự do tư tưởng nên sự sáng tạo của người Trung Quốc hiện nay rất hạn chế. Các công nghệ tiên tiến mà nền kinh tế Trung Quốc đang sử dụng chủ yếu đến từ việc cưỡng ép chuyển giao từ doanh nghiệp nước ngoài và gián điệp. Tốc độ phát triển GDP của Trung Quốc năm 2019 cũng đã rơi về mức 6,1%, không bằng một nửa mức tăng trưởng cao nhất trong 30 năm qua.

Thực ra so với lịch sử Trung Quốc thì hiện nay vẫn là thời kì mà nền kinh tế Trung Quốc có tỉ trọng thấp nhất so với tổng GDP toàn thế giới. Theo tổng kết của chinawhisper.com, GDP thời kì nhà Đường chiếm 58% tổng GDP toàn thế giới, thời nhà Tống chiếm tới 80%. GDP Trung Quốc hiện nay chỉ chiếm 17% tổng GDP toàn thế giới, nhưng ngay cả như vậy thì như phân tích ở trên, thu nhập thực của người Trung Quốc cũng chỉ có một phần nhỏ trong đó.