Mục lục bài viết

III. Sự hy sinh của những người kiến lập tương lai

Cảnh sát nói rằng có 18 người liên quan đến vụ chèn sóng, nhưng danh sách đưa ra xét xử chỉ còn 15 người, 3 người còn lại được cho rằng đã chết trong quá trình giam giữ trước phiên xử. Ngày 18/09/2002, Tòa án Trung cấp Trường Xuân đã xét xử 15 bị cáo và kết án họ mỗi người lên tới 20 năm tù. Vào thời điểm đó, các bản án này là dài nhất dành cho các học viên Pháp Luân Công kể từ khi cuộc đàn áp bắt đầu vào tháng 07 năm 1999. Tuy nhiên đến nay có những người đã vĩnh viễn ra đi bởi sự tra tấn tàn bạo của cai ngục.

1. Lưu Thành Quân – Tấm lòng trung nghĩa chiếu rọi sử xanh:

Tối ngày 23/3, 20 xe cảnh sát bao vây làng Sơn Hậu Truân ở huyện Tiền Quách. Cảnh sát đột nhập vào nhà chú của anh và đưa cô của anh đến đồn cảnh sát gần đó để thẩm vấn. Họ còn đe dọa sẽ bắt người mẹ 84 tuổi của anh đi. Do áp lực quá lớn, cô của anh đã tiết lộ nơi anh đang trốn.

Lúc 1 giờ sáng ngày 24/3, có 7 xe cảnh sát trở lại làng Sơn Hậu Truân và bao vây nhà chú của anh. Cảnh sát đốt hai đống củi lớn để xua anh Lưu đang trốn trong đống cỏ khô. Họ còng tay và bắt đầu đánh đập anh bằng gậy trước mặt người thân và dân làng.

Thấy anh Lưu đang quằn quại trên mặt đất, cảnh sát tà ác Lý Bá Vũ từ Phòng cảnh sát thành phố Tùng Nguyên đã bắn hai phát vào chân anh Lưu rồi hét lên: “Giờ tao xem mày chạy đường nào!” Sau đó họ tống anh Lưu vào cốp xe, bắt luôn cả cô và chú của anh.

Cô, chú cùng em họ của anh bị giam giữ tại Trung tâm giam giữ huyện Tiền Quách chừng 11 ngày. Người em họ bị đánh đập rất dã man, chú của anh bị đánh đến mức cơ trên bắp đùi lìa khỏi xương.

Lưu Thành Quân bị đưa tới đại đội 1 của Nhà tù số 2 tỉnh Cát. Quản ngục Lý Cường, phó quản ngục Lưu Trường Giang, đại đội trưởng Triệu Kinh và đội phó Vương Kiến Khổng đã xúi giục các phạm nhân tra tấn anh.

Anh Lưu bị kéo vào thủy phòng, bị đánh mạnh đến mức mấy cây gậy và tấm ván gỗ gẫy nát. Mông bị đánh sưng rất lớn, rỉ nước, ngay cả quần lót cũng cởi không được. Lính canh rút thắt lưng quật vào mặt anh, đặc biệt vào mắt, khiến nút cài trên thắt lưng cũng bị đánh vỡ. Một phạm nhân chứng kiến tra tấn đã bội phục nói: “Lưu Thành Quân quả là thiết hán, bị đánh như vậy mà không kêu tiếng nào.”

Cuối tháng 08 năm 2003, anh Lưu bị chuyển tới đại đội 5. Triệu Kinh chuyển công tác đến đây làm đại đội trưởng, cùng đội phó Lâm Chí Bân. Họ và phạm nhân Quách Thụ Thiết hợp tác với nhau để cùng ngược đãi các học viên Pháp Luân Công. Anh Lưu luôn cự tuyệt lao động nô lệ tại bất cứ trung tâm giam giữ, trại lao động hay nhà tù nào, vì vậy mà anh bị bức hại ngày càng nghiêm trọng hơn. Anh đã tiến hành tuyệt thực để phản đối.

Anh đem thẻ mua đồ trong tù của mình cho các học viên Pháp Luân Công khác dùng. Dặn dò họ mua chút thực phẩm dinh dưỡng cho các học viên đang bị biệt giam và những người có nhu cầu dinh dưỡng nhất. Thấy một vị đồng tu y phục bị rách, anh lấy áo của mình giúp vá lại, một mặt cùng mọi người hát ca khúc “Chúc phúc”. Đó là bài hát do các học viên Pháp Luân Công tự soạn, để khích lệ nhau tiếp tục kiên định.

Tuyệt thực 10 ngày, anh trông rất gầy yếu, nói chuyện cũng rất khó khăn. Anh bị đưa tới bệnh viện và được chẩn đoán bị chứng niệu độc. Anh bị chuyển tới bệnh viện quân đội và sau đó là Bệnh viện Trung tâm tỉnh Cát Lâm. Cả hai bệnh viện đều thông báo rằng mạng sống của anh đang rất nguy kịch.

Ngày 21 tháng 10, nhà tù thông báo cho thân nhân của anh Lưu. Khi đó chị của anh Lưu, học viên Pháp Luân Công Lưu Lâm, được thả khỏi trại lao động chỉ mới hai ngày. Mọi người nhanh tới Bệnh viện Trung tâm tỉnh Cát Lâm, lúc đó anh chỉ còn chút hơi tàn: cả người gầy như que củi, toàn thân khắp nơi là vết thương, hốc mắt sâu. Thị lực của anh rất kém, cổ họng bị nhiễm trùng nặng do bị bức thực, suy tim và thận nghiêm trọng.

Lưu Lâm nắm tay anh, khóc nói: “Chị sẽ bảo lãnh cho cậu ra ngoài điều trị. Chúng ta sẽ sớm về nhà thôi.” Anh nhìn chị đang rơi lệ, muốn khích lệ chị liền từng chữ từng chữ đọc bài thơ của Sư phụ Lý Hồng Chí. Ai tại đó nghe được cũng đều bật khóc.

Đây là bức ảnh cuối cùng được công bố của anh Lưu Thành Quân. Trong bức ảnh, tay trái của anh không còn trong ống tay áo. Anh không thể tự ngồi được nữa mà phải dựa vai vào tường.
Đây là bức ảnh cuối cùng được công bố của anh Lưu Thành Quân. Trong bức ảnh, tay trái của anh không còn trong ống tay áo. Anh không thể tự ngồi được nữa mà phải dựa vai vào tường.

Nhà tù đồng ý để gia đình anh Lưu bảo lãnh cho anh ra ngoài điều trị y tế. Tuy nhiên, Phòng 610 quận Nông An, quê hương của anh Thành Quân, đã từ chối. Lưu Thành Quân bị đưa trở lại biệt giam trong tù vào đầu tháng 12. Khi đó anh đã không thể tự đứng dậy, đại tiện mất kiểm soát.

Ngày 24 tháng 12 năm 2003, anh Lưu được chuyển tới Bệnh viện Liên kết Trung-Nhật. Khi đó là đêm Giáng Sinh, cả thế giới bên ngoài đang đắm mình trong không khí lễ hội. Chỉ còn một chút hơi tàn, Lưu Thành Quân muốn giấy bút để viết xuống 5 chữ cuối cùng: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Ngày 25 tháng 12, khi gia đình anh đến, thấy anh thất khiếu chảy máu, trên người tất cả đều là máu, mạch máu trên đùi như thể bị bung ra, mặt đất toàn là máu. Toàn thân anh đầy thương tích, khí quan suy kiệt, nói chuyện rất khó khăn. Nhưng anh cố gom chút sức lực cuối cùng chỉ tay về phía người tù nhân đã chăm sóc anh trong bệnh viện, nói: “Anh ấy… đã giúp tôi… dọn phân… và nước tiểu… Sau khi… tôi chết…, mọi người… hãy … chăm sóc… anh ấy.” Lúc đó, mọi người không khỏi động lòng rơi lệ.

Khoảng 4 giờ sáng ngày 26 tháng 12, sau 21 tháng chịu đựng tra tấn, Lưu Thành Quân đã qua đời, lúc đó anh chỉ mới 32 tuổi. Vào hôm đó, nhà tù huy động rất đông cảnh sát, bất chấp thân nhân phản đối, không cần khám nghiệm tử thi, cưỡng chế hỏa táng.

Sau cái chết của anh Lưu, “Phòng 610” địa phương lại tiếp tục đến sách nhiễu và giám sát gia đình họ. Lưu Lâm bị bắt trở lại vào ngày 17 tháng 12 năm 2004, giam tại trung tâm giam giữ khoảng một năm. Ngày 28 tháng 03 năm 2005, cha của anh Lưu qua đời vì quá đau buồn.

2. Lương Chấn Hưng bị tra tấn tại bốn nhà tù trước khi qua đời

Từ khi bị bắt, cảnh sát liên tục tra tấn anh để moi thông tin. Mỗi lần như thế, anh lại quay về buồng giam với những vết thương mới và tấm lòng trung nghĩa kiên định.

Đến ngày xét xử tại tòa, cuối cùng anh cũng đã được nhìn thấy bạn bè của mình. Anh rất vui mừng khi biết nhiệm vụ của mọi người đã được hoàn thành xuất sắc. Họ trao cho nhau ánh mắt khích lệ và cùng dũng cảm trước mặt mọi người vạch trần sự dối trá của chính phủ.

Tháng 11 năm 2002, Lương Chấn Hưng bị kết án 19 năm tù và bị giam tại Nhà tù số 2 tỉnh Cát Lâm. Nhà tù này khét tiếng vì bức hại các học viên Pháp Luân Công, nhằm để các học viên từ bỏ niềm tin vào Chân Thiện Nhẫn. Ít nhất 20 học viên đã bị sát hại trong tù. Hàng chục người bị tàn phế, suy sụp tinh thần. Trưởng ngục Ngụy Hướng Huy ra lệnh: “Đối với học viên Pháp Luân Công quyết không thể nương tay.”

Đánh đập, sốc điện bằng dui cui, căng người trên giường, giường chết, biệt giam, thọc mạng sườn, đánh vào nhãn cầu, véo tinh hoàn, đóng đinh vào ngón tay, đốt bằng thanh sắt nóng đỏ… tất cả các khốc hình đều dùng hết. Khi không còn biện pháp nào khác để ép anh từ bỏ Pháp Luân Công, và khi anh cận kề cái chết, họ chuyển anh tới nhà tù khác để đẩy trách nhiệm.

Ngày 29 tháng 03 năm 2005, anh Lương bị chuyển tới Nhà tù Thiết Bắc của Trường Xuân. Thấy anh bị tra tấn quá tàn bạo, các học viên Pháp Luân Công trong tù đã cùng nhau tuyệt thực để phản đối. Vì vậy mà nhà tù đã nhanh chuyển anh Lương tới một nhà tù khác để đẩy trách nhiệm.

Bất kể ở nơi nào, dù có bị hành hạ ra sao, anh cũng không quên giảng rõ sự thật về Pháp Luân Công cho mọi người xung quanh. Khiến rất nhiều tù nhân cảm động, kính nể anh. Thấy vậy, nhà tù liền sắp xếp các phạm nhân vô nhân tính nhất đến tra tấn anh.

Tháng 8 năm 2005, Lương Chấn Hưng lần nữa bị chuyển tới Nhà tù Thạch Lĩnh ở Tứ Bình. Quản ngục Doãn Thủ Đông, các quản giáo Dương Thiết Quân, Vũ Thiết, Trương Nghiệp Quân và một số phạm nhân, đã dùng 8 dùi cui điện đồng loạt sốc điện khiến toàn thân anh đầy vết bỏng. Họ thậm chí còn sốc điện cả núm vú và bộ phận sinh dục. Một núm vú của anh bị cháy hoàn toàn. Ngày 05 tháng 06 năm 2006, khi gặp mặt thân nhân, họ thấy anh mặc một chiếc áo khoác độn bông nhưng dường như vẫn cảm thấy lạnh. Có một ống bức thực chèn ở mũi. Anh trai của anh Lương muốn vén áo khoác lên kiểm tra thì lính canh vội vã mang anh đi. Lúc cận kề cái chết, anh lại bị chuyển đi. Trước khi đi, anh Lương dặn dò những phạm nhân từng tra tấn anh: “Hãy nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chúc các bạn có tương lai hạnh phúc.”

Ảnh trái: Anh Lương Chấn Hưng trước khi bị bức hại. Ảnh phải: Bức ảnh anh Lương Chấn Hưng bị giam được công bố trên các phương tiện truyền thông của chính phủ Trung Quốc
Ảnh trái: Anh Lương Chấn Hưng trước khi bị bức hại. Ảnh phải: Bức ảnh anh Lương Chấn Hưng bị giam được công bố trên các phương tiện truyền thông của chính phủ Trung Quốc

Tết Nguyên Đán năm 2010, anh Lương bị chuyển tới Nhà tù Công Chủ Lĩnh. Khi gia đình tới thăm anh vào ngày 12 tháng 04, họ thấy anh gầy như que củi, bước đi khó khăn, giọng nói khàn khàn. Gia đình được thông báo đến thăm anh ở Bệnh viện Trung tâm thành phố Công Chủ Lĩnh vào ngày 25 tháng 04. Trong phòng cấp cứu, anh trông hốc hác chỉ còn da bọc xương, mắt gần như đã mù rồi. Phổi anh bị tổn thương nghiêm trọng, chân sưng lên giống cái bánh bao. Thống khổ khiến anh phải cắn chặt răng. Vào sáng ngày 01 tháng 05 năm 2010, anh Lương Chấn Hưng , học viên Pháp Luân Công kiên định phi thường, đã qua đời ở tuổi 46.

Các phương tiện truyền thông phương Tây đưa tin: “Người đi tiên phong đặt nền móng cho tự do Internet đã qua đời tại Trung Quốc.” Cũng như các học viên Pháp Luân Công khác, câu chuyện của anh Lương Chấn Hưng là một trang huy hoàng trong lịch sử Trung Quốc.

Vào những năm cuối đời, Lương Chấn Hưng bị giam giữ tách biệt với thế giới. Thật đáng tiếc, anh đã không biết rằng mình cùng các bạn của anh đã đi tiên phong mở ra kỷ nguyên mới nói rõ sự thật về Pháp Luân Công. Việc chèn tín hiệu vào mạng truyền hình trung ương thành công đã phá vỡ bức tường sắt che đậy những tuyên truyền dối trá của ĐCSTQ. Ảnh hưởng mạnh mẽ của nó cuối cùng đã dẫn đến sự ra đời của một phần mềm đột phá phong tỏa Internet, làm thất bại công trình kiểm duyệt và giám sát “Lá chắn vàng” của ĐCSTQ.

3. Lôi Minh qua đời sau khi được tạm tha để điều trị y tế

Lôi Minh, một thành viên trong đội đã bị kết án 17 năm tù. Cũng như Lưu Thành Quân, anh chịu đủ các loại khốc hình ở Nhà tù Cát Lâm, bao gồm: đánh đập tàn bạo, chọc mắt, bóp tinh hoàn, căng người trên giường, và cấm ngủ. Tính mạng của anh nguy kịch sau 2 năm tra tấn liên tục. Năm 2004, anh được bảo lãnh ra ngoài để điều trị y tế.

Trong thời gian được bảo lãnh, anh bị tàn phế và tính mạng đang nghìn cân treo sợi tóc. Trước đây anh nặng 65kg giờ chỉ còn 35kg. Cha mẹ anh không có thu nhập đều đặn. Tiền tích góp của họ cũng không đủ để mua một chút thức ăn dinh dưỡng cho anh. Thế nhưng chính quyền vẫn không buông tha, nhà tù, đồn công an, ủy ban dân phố không ngừng tới gây áp lực đòi bắt người ngay khi anh khỏe lên. Để tránh bị bắt trở lại, anh đã rời nhà ngay khi có thể đi được.

Ngày 06 tháng 08 năm 2006, vì thương tích quá nặng, anh Lôi đã qua đời ở tuổi 30. Cha mẹ của anh rất thống khổ.

Lôi Minh trước và sau khi qua đời
Lôi Minh trước và sau khi qua đời

4. Ngụy Tu Sơn mất tích trong tù

Ngụy Tu Sơn, là thành viên của đội tiên phong, anh bị giam giữ bất hợp pháp một năm tại trại lao động vì thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công vào năm 1999. Trong trại lao động Vi Tử Câu, anh không chịu nhận tội, không chịu mặc quần áo phạm nhân. Lính canh sốc điện anh bằng dùi cui nhưng anh vẫn không hợp tác. Các tù nhân khác rất khâm phục vì sự kiên định của anh. Ngụy Tu Sơn giảng cho các phạm nhân sự thật về Pháp Luân Công. Sau khi hiểu sự dối trá của ĐCSTQ, mọi người đều biết Pháp Luân Công là tốt. Mấy phạm nhân nói tương lai nhất định sẽ ra ngoài cùng anh học Pháp Luân Công.

Vì quyết tâm kiên định vào đức tin của mình, trại lao động đã tăng hạn giam giữ của anh lên thêm 11 tháng. Lúc được thả, anh Ngụy đã viết: “Tôi sau khi rời khỏi đây sẽ tiếp tục tu luyện Pháp Luân Công…..”

Tháng 10 năm 2002, anh tham gia sự kiện chèn tín hiệu truyền hình nên bị kết án 12 năm. Trong tù, anh bị tra tấn khiến tính mạng nguy kịch, phải đưa tới bệnh viện vào tháng 10 năm 2003. Sau đó thì anh mất tích.

5. Vụ thảm sát tại Trường Xuân

Trong đợt truy quét bắt 5.000 người của chính quyền lần đó, ít nhất 6 người đã thiệt mạng. Đa số họ đều không liên quan đến chuyện này.

Cô Lý Dung, 35 tuổi, tốt nghiệp Đại học Cát Lâm, làm việc tại Viện nghiên cứu Dược phẩm tỉnh Cát Lâm. Chính quyền nói cô tử vong sau khi nhảy khỏi một cao ốc để tránh lùng bắt, nhưng nguyên nhân thực sự cái chết của cô vẫn đang được điều tra.

Cô Thẩm Kiếm Lợi, 34 tuổi, là giáo sư Khoa Toán học Ứng dụng tại Đại học Cát Lâm. Cô bị bắt vào ngày 06 tháng 03 và đã qua đời sau khi bị khốc hình hành hạ vào cuối tháng 04. Chồng của cô, anh Trịnh Vĩnh Đông, là học viên Pháp Luân Công, cũng bị bắt giam.

Một nam học viên Pháp Luân Công chưa rõ danh tính, khoảng 30 tuổi, đã bị đánh đến chết vào ngày 16 tháng 03 trong khi bị Tổ điều tra tội phạm của Đồn cảnh sát Cẩm Trình thuộc Phòng công an thành phố Trường Xuân giam giữ. Thân thể anh đầy thương tích, nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng.

Lưu Nghĩa, 34 tuổi, bị bắt vào ngày 18 tháng 03 và đã chết trong khi bị Đội cảnh sát hình sự của Đồn cảnh sát Lục Viên giam giữ.

Bà Lý Thục Cần, 54 tuổi, bị Phòng công an đường Trường Cửu bắt giữ và qua đời tại Trung tâm giam giữ số 3 Trường Xuân.

Anh Lưu Hải Ba, người đã gặp Lương Chấn Hưng trong trại lao động cưỡng bức là một bác sĩ X-quang tại Bệnh viện Trường Xuân. Anh Lưu bị bắt vào tối ngày 10 tháng 03 và qua đời lúc 1 giờ sáng hôm sau trong khi bị cảnh sát giam giữ. Dựa trên báo cáo của một cựu quan chức cảnh sát họ Hoắc, hiện đang định cư tại Úc, chính quyền đã nhét dùi cui điện vào trực tràng của anh Lưu để sốc điện nội tạng của anh. Anh Lưu đã chết sau một vài phút, nhưng chính quyền nói anh đã bị đột quỵ. Thi thể của anh đã bị bí mật hỏa táng.

Anh Lưu Hải Ba cùng vợ
Anh Lưu Hải Ba cùng vợ

(Mời xem tiếp trang 3)