Sống ở trên đời, cho dù đánh mất tất cả thì cũng đừng để mất nhân cách làm người, cho dù nghèo đến mấy thì cũng đừng để nghèo nhân phẩm…

Ông Vũ Văn Sơn (63 tuổi), đứng bán vé số ở Sài Gòn. Vì là người câm điếc, nên ông treo biển: “Tôi bị câm điếc xin cô bác làm ơn giúp đỡ”. Tình cờ một phụ nữ trên mạng xã hội hay tin là cô Nguyễn Đỗ Trúc Phương (25 tuổi). Cô đi vận động được 75 triệu và đem biếu ông Sơn.

Nào ngờ khi tới tận nơi kiếm, lần đầu ông từ chối. Lần thứ hai nể quá ông chỉ xin nhận 5 triệu lấy thảo, 70 triệu còn lại thì xin cô tặng những ai có hoàn cảnh khó khăn khác. Nói sao ông cũng từ chối không nhận thêm.

Ông là một nạn nhân của chiến tranh. Ông kể hồi trước bị pháo rơi ngay hầm cá nhân, ông bị ra máu lỗ tai; họng, đầu bị miếng nhỏ văng vào sau đó tai không nghe được rồi dần dần không nói được.

Tài sản của ông hiện nay là cái xe đạp 200 ngàn. Ông có một người thương tình cho ngủ nhờ. Sáng 5 giờ 30 là đi bán vé số. Quê ông ở Long An, vợ ông vẫn ở quê đi làm thuê làm mướn. Còn 2 con gái của ông đã có chồng con. Ông có 4 cháu ngoại.

Hỏi ông muốn gì thì ông viết ra tờ giấy “Có tình thương của mọi người dành cho tôi là tôi hạnh phúc lắm rồi, có tiền nhiều mà không có tình thương của mọi người, không có tình thương của mấy cháu thì nó giống như cây khô thiếu nước vậy. Tôi chỉ mong sao vợ, các con cháu luôn mạnh khỏe và tôi không còn bệnh huyết áp nữa là tôi vui rồi, chỉ mong vậy thôi”.

Một người khuyết tật sống thiện lương giữa đất trời Sài Gòn, dù nghèo nhưng vẫn coi trọng tình người, không tham lam tiền bạc như ông Sơn thật quý báu. Mong ông khỏe và vui, bình an cùng cả gia đình.

Không tiền bạc không phải là nghèo – không có học mới là nghèo;
Không địa vị không phải là hèn – không có liêm sỉ mới là hèn;
Không sống lâu không phải là yểu mệnh – không có những việc đáng kể lại mới là yểu mệnh;
Không con cái không phải là cô độc – không có đức mới là cô độc.

(Trích: Vi lô dạ thoại)

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.dkn.tv||558fa9a11__

Ad will display in 09 seconds